.

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

VẾT XƯỚC THỜI GIAN


Kỷ niệm đó làm sao em xóa được
Giữa dòng đời tay đếm ngược thời gian
Công viên cũ cây kia đứng thẳng hàng
Chiếc lá chợt bẽ bàng rơi rất vội

Đã bao chiều em mỏi mòn ngóng đợi
Anh chim trời, hay cá nước bặt tăm
Còn gì đâu hai chữ mộng trăm năm
Để nơi đây chỉ mình em sầu nhớ

Em nhớ anh, em nhớ từng hơi thở
Nhớ rất nhiều buổi gặp gỡ đầu tiên
Người đâu mà ĐẸP LẠ... LẠI CÓ DUYÊN... !!!
Để cho em chạnh lòng yêu say đắm

Em đâu ngờ bờ kia là vực thẳm
Nhẹ chân tìm rồi hụt hẩn thật sâu
Nên khổ đau ươm hàng vạn trái sầu
Con tim nhỏ vết xước nhiều vô kể

Màm đêm buông em một mình cô lẻ
Như đông về cây trút lá trọi trơ
Trái tim em mãi thao thức đợi chờ
Anh con thuyền lênh đênh không bến đổ

Để em chờ em sống trong đau khổ
Nhớ anh nhiều em nhớ biết bao nhiêu 
Khi yêu nhau tay bắt vội ánh chiều 
Cùng sánh bước trên khắp phường khắp phố

Rồi hoàng hôn buông dần trên lối nhỏ
Chỉ mình em sầu nhớ lệ ướt mi
Đành sao anh nỡ cất bước ra đi
Tiếng chia ly em nghe chiều cay đắng

Thuytien Tran 
(15/11/2013) 


Không có nhận xét nào: