.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

NHẶT SẦU..!



Tiễn người đi
...mấy mùa cây thay lá?
Ánh nắng chiều
... rọi nhạt nhòa mắt nâu
Hoàng hôn xuống
.......ngồi một mình nhặt sầu
Giấu nỗi đau chôn vùi vào nhịp thở.

Có lẽ rằng
...chúng mình không duyên nợ !!!
Nên chuyện tình
...dang dỡ phải không anh?
Em hoài mơ
... về một bến sông xanh
Ở nơi đó ...có anh và có mẹ.

Tỉnh giấc mơ
...vẫn mình em cô lẻ
Câu hẹn thề
...cũng nhẹ gót phiêu diêu
Chữ thương yêu
...góp nhặt trong những chiều
Nay tan vỡ thành ra nhiều mảnh ghép ...!!!

trần thủy tiên
17/11/2013



Không có nhận xét nào: