(Mến tặng anh Đào Tuấn Phong)
Em lo sợ đường khuya về vắng bóng,
Một mình em gối mộng đếm châu rơi,
Rồi một mình ôm nỗi nhớ đầy vơi,
Để lời yêu gửi diều bay theo gió.
Người yêu ơi! Bóng hình anh còn đó!
Đã đi vào cửa ngõ trái tim em,
Trao thiết tha bao câu nói dịu êm,
Và từng đêm anh vỗ về giấc ngủ.
Nhưng em sợ tình yêu là sóng dữ,
Sẽ tràn về vây phủ lấy đau thương,
Để xót xa đôi bờ bến sông tương,
Để vấn vương nỗi sầu cao chất chứa.
Em sợ rằng tình yêu không còn nữa,
Sẽ nhạt nhòa câu hứa mãi chờ nhau,
Em sợ đời nhiều lắm những niềm đau,
Giấc mơ cũ chẳng xanh màu thệ ước.
Rồi mai này đường đời chia nhịp bước,
Bến đìu hiu con nước rẽ đôi dòng,
Ánh trăng tàn lặng lẽ ngắm dòng sông,
Nhành liễu rũ chẳng hồng tươi sắc lá.
Em sợ lắm những lời yêu vội vã,
Sớm phai màu nắng hạ thiết buồn hanh,
Đông sẽ về lạnh giá những ngày xanh,
Trờ trở gió vai gầy anh có thấu?
Em ngậm ngùi nửa bờ môi chôn giấu,
Nét duyên xưa bướm đậu cũng e dè,
Cánh hoa tàn héo hắt những mùa ve,
Chờ mong mãi những trưa hè tắt nắng.
Sẽ xa rời một thời yêu trong trắng,
Bởi trăm năm nước vẫy đá có mòn?
Em nhặt vụn trọn đời những héo hon,
Anh cất bước giọt lòng rơi trên cát.
Chỉ là vu vơ, dịu dàng câu hát,
Chút lo toan chẳng lạc phím tơ chùng,
Vì em đó suy nghĩ cứ mông lung,
Mãi yêu anh dẫu sông cùng biển cạn !!! ...
Dù khổ đau, dù một đời nứt rạn,
Tận đáy tim em vọng bạn chung tình,
Đời sẽ đẹp và rực rỡ bình minh,
Đôi ta mãi lung linh ngàn mộng thắm !!! ...
Ti Sa
|