![]() |
Người về nhé bên vườn hoa tím nở,
Gió nhẹ lay giấc nhớ gợn linh hồn, Gió vờn nhẹ se tóc mộng chiều buông, Ti Sa hỡi giọt buồn khô trên má. Gió muôn đời một tình yêu lắng lạ, Nhớ đê mê nên gió hóa mây mù, Gọi mưa về ướt đẫm những chiều thu, Yêu mãi nhé cho dù thời gian trở. Gió ươm hoa cho vườn tình tím nở, Đóa Ti Sa rực rỡ giữa khung trời, Đêm trăng khuyết diễm tuyệt lá vàng rơi, Để nhớ nhung gọi mời người nơi ấy. Ti Sa hỡi tình anh là gió đấy, Mãi yêu em bạc trắng nửa mái đầu, Vì thao thức, đợi chờ suốt canh thâu, Nên gió đã nhuốm màu rêu tà áo. Gió yêu hoa xanh nụ tình mấy dạo, Chiếc môi non cánh mỏng dệt tơ lòng, Gió mơn man trên giấc ngủ mùa đông, Ti Sa mãi ấm nồng trong hồn gió. Thấy không em vườn yêu đà chín đỏ, Ngát hương trinh nơi ngõ trúc đưa tình, Gió nhẹ nhàng vươn mắt mộng lung linh, Ngày thổn thức lay mình bên cánh võng. Sẽ không còn, nửa mùa thu trông ngóng, Tiết đông sang không lạnh chiếc hôn đời, Và xuân về xoa giấc mộng vàng rơi, Tình của gió muôn đời còn tha thiết. Là em đó... Ti Sa chiều tím biếc ! Giấc ngủ ngoan buông xiết cánh tay hờ, Gió dệt tình trên gác lộng chiều thơ, Say hoa gió từng giờ đôi tay mỏi. Ti Sa hỡi vạn lời anh muốn nói ! Chẳng phôi pha nông nổi chiếc hôn đầu, Em ngọt ngào trong giấc mộng chìm sâu, Anh ve vuốt dòng châu trên sóng mắt. Tình yêu đó trọn đời không chia cắt, Chỉ đơn sơ nhỏ nhặt chút hương đời, Lay bầu trời ngàn sao sáng rụng rơi, Và ngôn ngữ cạn lời không nói hết ... !!!! ... !!! 25/10/2013 (Đào Tuấn Phong) |
![]() |
(Mến tặng anh Đào Tuấn Phong)
Em lo sợ đường khuya về vắng bóng,
Một mình em gối mộng đếm châu rơi,
Rồi một mình ôm nỗi nhớ đầy vơi,
Để lời yêu gửi diều bay theo gió.
Người yêu ơi! Bóng hình anh còn đó!
Đã đi vào cửa ngõ trái tim em,
Trao thiết tha bao câu nói dịu êm,
Và từng đêm anh vỗ về giấc ngủ.
Nhưng em sợ tình yêu là sóng dữ,
Sẽ tràn về vây phủ lấy đau thương,
Để xót xa đôi bờ bến sông tương,
Để vấn vương nỗi sầu cao chất chứa.
Em sợ rằng tình yêu không còn nữa,
Sẽ nhạt nhòa câu hứa mãi chờ nhau,
Em sợ đời nhiều lắm những niềm đau,
Giấc mơ cũ chẳng xanh màu thệ ước.
Rồi mai này đường đời chia nhịp bước,
Bến đìu hiu con nước rẽ đôi dòng,
Ánh trăng tàn lặng lẽ ngắm dòng sông,
Nhành liễu rũ chẳng hồng tươi sắc lá.
Em sợ lắm những lời yêu vội vã,
Sớm phai màu nắng hạ thiết buồn hanh,
Đông sẽ về lạnh giá những ngày xanh,
Trờ trở gió vai gầy anh có thấu?
Em ngậm ngùi nửa bờ môi chôn giấu,
Nét duyên xưa bướm đậu cũng e dè,
Cánh hoa tàn héo hắt những mùa ve,
Chờ mong mãi những trưa hè tắt nắng.
Sẽ xa rời một thời yêu trong trắng,
Bởi trăm năm nước vẫy đá có mòn?
Em nhặt vụn trọn đời những héo hon,
Anh cất bước giọt lòng rơi trên cát.
Chỉ là vu vơ, dịu dàng câu hát,
Chút lo toan chẳng lạc phím tơ chùng,
Vì em đó suy nghĩ cứ mông lung,
Mãi yêu anh dẫu sông cùng biển cạn !!! ...
Dù khổ đau, dù một đời nứt rạn,
Tận đáy tim em vọng bạn chung tình,
Đời sẽ đẹp và rực rỡ bình minh,
Đôi ta mãi lung linh ngàn mộng thắm !!! ...
Ti Sa
24/10/2013
|
Xóm ĐồngEm lo lắng đắn đo từng suy nghĩ
với bao điều vốn dĩ phải bước qua
trong niềm vui nước mắt cũng vỡ òa
trong hạnh phúc hòa nỗi đau thầm lặng
thuở ban sơ tình yêu...trang giấy trắng
rất thanh cao phẳng lặng tựa giấc mơ
phủ bụi trần gian trôi nổi vật vờ
rồi chất chứa u sầu và đau khổ
mọi thứ xung quanh... điều này có thể
như ta mong hoặc rạn vỡ tan tành
em cũng vậy... đương nhiên chẳng thiếu anh
cơn sóng vỗ... chòng chành thuyền về bến
Mong cho gió cứ dịu êm sâu lắng
sóng hiền hòa êm ắng những mùa thu
25 Tháng 10 lúc 6:28
Ti Sa : Anh Xóm Đồng
Thu đã qua mùa đông về giá lạnh
Thuyền đi rồi bến hiu quạnh đơn côi
Bến ôm ấp, bến mơ nụ hôn đời
Nhưng con thuyền chòng chành nào hay biết
Thuyền ra khơi rồi thuyền đi biền biệt
Để bến chờ bến đợi bến nhớ mong
Đã bao đêm khắc khoải mãi nỗi lòng
Thuyền xa bến quên lời thề ước hẹn
Đã qua rồi cuộc tình không trọn vẹn
Chữ yêu thương tắt lịm có còn đâu
Giờ chỉ còn đọng lại chữ thương đau
Để mai sau đem về làm kỷ niệm
25 Tháng 10 lúc 13:09



