.

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

THU KHẮC KHOẢI…!




Em khắc khoải mong chờ mùa thu đến
Để thả hồn theo chiếc lá thu rơi
Nhớ chuyện xưa xa lắm mấy tuổi đời
Giờ nghĩ lại chỉ còn là kỷ niệm

Chiều vào thu trời buồn giăng mây tím
Nỗi niềm riêng nhung nhớ lại đầy vơi
Thôi hết rồi ngày xưa đó chung đôi
Con đường cũ nhớ...quên... bàn chân bước

Em tìm mãi lối đi của ngày trước
Lá vàng rơi phủ ngập lối em về
Lạc cõi tình trong dĩ vãng đê mê
Nghe quá khứ đan xen về cõi thực

Mùa thu ấy khắc sâu trong tiềm thức
Nỗi nhớ ai da diết những đêm trường
Trách người đi bỏ mặc những nhớ thương
Cho lá rũ tủi hờn theo năm tháng.

tt/30/07/2013


  •  Có những lúc trên đường đời chán nản
    Lòng miên man nhớ lại chút nắng xưa
    Bởi em buồn như trời thu đang mưa
    Nhẹ nhàng thôi mà dứt day mãi mãi

    Có những lúc tưởng mình không tồn tại
    Trong dòng đời xuôi ngược lẫn trắng đen
    Lại nhớ mãi những tình cảm ấm êm
    Để thấy chút êm đềm trong mỏi mệt

    Chúc em ngày mới vui vẻ nhé !









    NÓI VỚI EM!

    Em còn rất trẻ em biết không
    Sự trẻ trung như dòng máu chảy nhiệt tình trong tâm khảm
    Sự sống dưới chân em còn trải dài xa lắm
    Nên em vội gì, những vướng bận đầu tiên!

    Bản chất con người ai cũng có những hờn ghen
    Dù nhỏ nhoi thôi, nhưng nó sẽ lắng đọng thành những ưu phiền không đáng có
    Em nhìn lại xem, cuộc sống em còn bao nhiêu cửa ngỏ
    Tội tình gì, em vướng bận vào anh!

    Anh chẳng phải là tất cả khoảng trời xanh
    Khi tay anh đã choàng vào tay người anh yêu quý
    Từng hơi thở, từng nhịp tim chỉ đập riêng người ấy
    Bởi trọn vẹn cuộc đời, lòng chung thủy anh luôn đặt lên trên!

    Em vội gì, hãy cứ sống hết mình cho cuộc sống riêng em
    Đừng cố với những điều mình không thể
    Hạnh phúc cuộc đời đâu gói gọn trong niềm tin đầu đời như thế
    Nếu một lần, em chịu hiểu tại sao…

    Anh mong em và tất cả khát khao
    Một ngày không xa sẽ được đón chào trong vòng tay thật ấm
    Người ấy của riêng em – ngọt ngào và say đăm
    Và đó là hạnh phúc trọn cuộc đời – quý giá lắm em ơi!!

    31-07-2013

    Bài thơ L'Adieu

    Bài thơ nguyên tác của Guillaume Apollinaire (1880-1918) như sau.

    Hoa Thạch Thảo
    L'Adieu 
    J'ai cueilli ce brin de bruyère 
    L'automne est morte souviens-t'en 
    Nous ne nous verrons plus sur terre 
    Odeur du temps brin de bruyère 
    Et souviens-toi que je t'attends 


    Bản dịch của Bùi Giáng

    Bài thơ năm câu trên đây đã đuợc nhà thơ Bùi Giáng dịch như sau.
    Hoa Thạch Thảo

    Lời vĩnh biệt

    (1) 
    Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo 
    Em nhớ cho, mùa thu đã chết rồi 
    Chúng ta sẽ không tao phùng đựợc nữa 
    Mộng trùng lai không có ở trên đời 
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi 
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó ...
    Nhưng Bùi Giáng không phải chỉ dịch một lần. Nhà thơ Bùi Giáng đã khai triển và tiếp tục viết sang bài thứ hai.
    (2) 
    Đã hái nhành kia một buổi nào 
    Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao 
    Thu còn sống sót đâu chăng nữa 
    Người sẽ xa nhau suốt điệu chào 
    Anh nhớ em quên và em cũng 
    Hoa Thạch Thảo
    Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh 
    Thời gian đất nhạt mờ năm tháng 
    Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam.
    Và tiếp tục dịch thoát ý sang bài thứ ba.
    (3) 
    Mùa thu chiết liễu nhớ chăng em? 
    Đã chết xuân xanh suốt bóng thềm 
    Đất lạnh qui hồi thôi hết dịp 
    Chờ nhau trong Vĩnh Viễn Nguôi Quên 
    Thấp thoáng thiều quang mỏng mảnh dường 
    Nhành hoang thạch thảo ngậm mùi vương 
    Chờ nhau chín kiếp tam sinh tại 
    Thạch thượng khuê đầu nguyệt diểu mang. 
    ...
    Bùi Giáng (1925-1998) dịch 
    ("Đi vào cõi thơ". Bùi Giáng, trang 80-82, nhà xuất bản Ca Dao, Sàigon, Việt Nam.1969)
    **

    Và dưới đây là:

    Mùa Thu Chết

    Mùa thu chết là tên một bài hát của Phạm Duy sáng tác năm 1965, phổ từ bài thơ tiếng Pháp L'Adieu của Guillaume Apollinaire. Bài này rất nổi tiếng trong thập niên 70 tại Sài Gòn, và gắn liền với tên tuổi ca sĩ Julie (Quang). (3)

    "Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo 
    Hoa Thạch Thảo
    Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi! 
    Mùa Thu đã chết, em nhớ cho 
    Mùa Thu đã chết, em nhớ cho 
    Mùa Thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho! 
    Em nhớ cho, 
    Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! 
    Trên cõi đời này, trên cõi đời này 
    Từ nay mãi mãi không thấy nhau 
    Từ nay mãi mãi không thấy nhau...

    Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo 
    Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi! 
    Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo 
    Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. 
    Vẫn chờ em, vẫn chờ em 
    Vẫn chờ.... 
    Vẫn chờ... đợi em!"


    Mùa Thu Chết (Phạm Duy)

    Nguồn trích dẫn

Không có nhận xét nào: